Dù có vờ quên xé
đi những tờ lịch cũ, thì ngày vẫn qua. Có đập vỡ hết tất cả những cái đồng hồ
trên đời, thì thời gian vẫn trôi. Dù hôm qua có trở lại bao lần nữa, thì
ngày mai anh vẫn xa
Người ta
không thể nắm giữ được cái gì vô hình. Lại càng không thể níu kéo mãi những thứ
mong manh, dễ vỡ.
Thôi thì, buông tay nhau đi
Vẫn phải
buông tay nhau thôi. Dù có vùi mình vào quên lãng của những cơn say mênh mông.
Dù em sẽ khóc mướt cả gối cho những đêm triền miên đêm. Dài nhất của đời mình.
Dù em có đau đớn thế nào đi nữa
Dù em có đau đớn thế nào đi nữa…
Em không
thể trở thành người phụ nữ của anh. Làm mẹ những đứa con nhỏ xinh xắn. Vợ ngoan
ngày ba bữa bếp núc. Không hẳn là không thể, nhưng chắc chắn không phải bây
giờ. Còn xa, xa quá, Mà em thì không đợi được, anh cũng không chờ được…
Dù cho 1
ngày có nhiều hơn 24 giờ, anh vẫn quá bận để yêu em. Dù em có sống đến
cái sinh nhật thứ một trăm, hay chúng mình còn yêu nhau đến cái Valentine thứ
một trăm, thì anh cũng chẳng thể nhớ nổi để nói với em dù chỉ là một lời yêu
thương giản dị.
Công việc và những bận rộn vô tận của anh
quan trọng hơn sự tồn tại của em bên đời anh ư...
Dù em có
khóc cạn hết nước mắt của mùa mưa, thì vẫn chẳng có ông Bụt nào hiện ra
"Vì sao con khóc". Dù gì thì phép màu chỉ là thứ để dỗ dành trẻ con,
và những câu chuyện tình yêu đẹp như cổ tích không phải dành cho em.
Dù anh
có là giấc mơ đẹp đến mấy, thì ngày mai em vẫn phải thức dậy.
Em vẫn
phải thức dậy thôi. Dù phải đối mặt với hun hút những trống vắng từ phía không
anh. Dù phải cố chào anh bằng nụ cười giả dối khi ta lướt qua nhau. Dù vẫn phải
vui cười khi nhìn thấy bàn tay anh bên một bàn tay khác. Dù em sẽ phải khóc đến
gục đi trên bàn tay mình suốt cả mùa đông buốt giá. Em vẫn phải thức dậy thôi. Dù
ngày mai, chỉ mình em, không còn anh, không còn ai cả
Dù
ngày mai, chỉ mình em. Dù
có chông chênh quá rồi em vẫn không được ngã. Vì dù em có ngã, cũng chẳng có
anh bên cạnh đỡ em đứng dậy. Dù trăm nghìn mảnh vỡ đang òa ra từ lồng ngực em ,
em vẫn không được khóc. Không khóc được. Vì dù em có khóc, vẫn chẳng còn ai dỗ
dành và lau nước mắt cho em bằng những cái hôn dịu dàng như ngày xưa nữa.
Thôi em
cất lại những muộn phiền đã cũ, những giọt nước mắt nóng hổi của đêm. Nhốt mình
vào đêm. Và trôi
Dù thế nào đi nữa...