Tôi
sinh ra trong một gia đình gia giáo chuẩn mực với cha mẹ là giáo viên.
Suốt thời gian là sinh viên tôi chưa từng nghĩ đến việc làm quen với
bạn gái, thậm chí đến tận lúc ra trường đi làm mấy năm rồi tôi vẫn chưa
từng chở một cô gái nào đi chơi cả.
Mãi đến năm 27 tuổi tôi mới bắt đầu
tìm hiểu việc giới tính thông qua mạng internet, bia ôm và dĩ nhiên là
các cô gái làng chơi. Với phong cách đạo mạo, trí thức, tôi rất kỹ tính
trong vấn đề này, tránh để mọi người để ý. Thế rồi tôi gặp cô ấy thông
qua sự giới thiệu một số bạn đồng nghiệp, một cô gái làng chơi mà mọi
người cho là nổi bật.
Điều gì đến phải đến, tôi hẹn gặp cô
ấy như bao cô gái làng chơi khác mà tôi từng hẹn, chỉ có điều, sau lần
gặp đó tôi muốn gặp lại cô ấy và cứ như thế cho đến một lúc tôi đã đề
nghị cô ấy chỉ đi với mình tôi thôi đúng cái kiểu "con điếm cho riêng
anh”.
Lúc đầu, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng
mình cần chỗ để giải quyết nhu cầu sinh lý, rồi với vai diễn "người đàn
ông đạo mạo" tôi sẽ tìm một bạn gái, một người yêu đúng chuẩn: gia
giáo, có học thức, ưa nhìn... và cô ấy không thể ngăn cản hay có tư
cách xen vào chuyện đó.
Nhưng chuyện tình trên đời đâu có đơn
giản như vậy. Không biết từ lúc nào, từ chỗ chỉ lâu lâu gặp một lần
thành mỗi tuần mấy lần, từ nhu cầu sinh lý đã chuyển qua nhu cầu về tâm
lý, từ những lời ong bướm đã thành những tâm sự cuộc sống đời thường…
Và tôi đã yêu em.
Tôi đã tìm mọi cách phủ nhận tình yêu
của mình, phủ nhận hình bóng trong tim mình. Tôi cũng thường xuyên tâm
sự với em về viễn cảnh khủng khiếp nếu lấy nhau vì gần nửa cái công ty
tôi đang làm biết về em và có ít nhất 2 người trong đó từng là khách
của em, đó là chưa kể những kẻ mà tôi không biết. Tôi lý giải rằng,
chẳng qua là tôi chưa có ai, chỉ cần tìm được người yêu đúng chuẩn theo
quan điểm của tôi là có thể để em lại đằng sau. Trong thời gian đó, tôi
vẫn cứ ‘cầm cự’ để có chỗ giải quyết tâm lý và sinh lý.
Kết quả là ‘cầm cự’ trong suốt 3 năm.
Trong thời gian đó, tôi tiến hành
hàng chục (nhắc lại là hàng chục) các cuộc chinh phục khác nhau nhắm
đến những cô gái được gọi là đúng chuẩn làm vợ với một quá khứ trong
sạch hay nói đúng hơn là không biết là có hư hỏng hay không. Là người
có bề ngoài, học thức và được đề cao trong công việc, tôi không khó
trong việc tiếp cận đối tượng tôi muốn và được đáp trả. Thế nhưng điều
kỳ lạ là càng gần gũi với các cô gái kia bao nhiêu tôi lại càng ám ảnh
về em bấy nhiêu. Em không hề cản trở tôi, thậm chí còn khuyên tôi như
một quân sư về tâm lý phụ nữ.
Lúc đầu tôi lý giải là do mình chưa
tìm được đối tượng đủ sức hấp dẫn để đánh bại hình ảnh em trong tôi.
Nhưng rồi trong bước đường tìm kiếm tôi cũng có được hay nói đúng hơn
là chiếm đoạt được một vài cô gái tiêu chuẩn mà tôi đề ra, nhưng rồi
tôi vẫn ngày càng yêu em hơn, cần em hơn.
Nhưng chính hành động của tôi làm tổn
thương em nghiêm trọng. Bên cạnh đó, mâu thuẫn giữa yêu em và hận những
hành động sai quấy của em làm tôi thường hay có lời lẽ chì chiết làm em
càng tổn thương. Rồi một ngày, em tìm cách rời bỏ tôi và theo một người
đàn ông khác đã có gia đình. Em không yêu anh ta, nhưng đối với em, anh
ta là cách để tìm quên…
Sự ra đi của em mà tôi gọi là sự phản
bội làm tôi cảm thấy điên dại. Trong suốt 2 tuần liền tôi ăn mà như
không ăn, làm việc mà như không làm việc, nói mà như không nói, cười mà
như không cười, luôn cảm thấy như trong bụng nhẹ bỗng như không có gì
và đi ngủ với một cái đầu đầy ứ suy tư… Thật là: "Người đi một nửa hồn
tôi mất/Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ".
Tuy nhiên tôi tự thề với lòng là
không thèm níu kéo, tôi nghỉ việc công ty cũ, sang một công ty mới, mua
thật nhiều quần áo, sắm xe tay ga xịn và thề sẽ lên đời cho em biết mặt.
Bước vào công ty mới đập vào mắt tôi
là một cô gái đúng chuẩn nhất trên đời: con nhà giàu, gia giáo, nhìn dễ
thương kiểu trí thức, có học thức và… đang có một đống cái đuôi. Ngay
lập tức, tôi đưa cô ấy vào tầm ngắm và vận dụng mọi thủ đoạn, kinh
nghiệm học được đề chinh phục nàng. Kết quả là tôi đã giành được cô gái
đó. Cả gia đình hai bên cũng đều ưng ý, đặc biệt là mẹ tôi, bà gần như
coi đó là con dâu. Mọi cái diễn ra thật thuận lợi trừ một điều mà chỉ
tôi biết, sự ám ảnh về em không hề chấm dứt. Gặp ai tôi cũng thầm so
sánh với em. Tôi tâm sự về em với mọi cô gái tôi gặp…
Nhưng, vào một tối, khoảng 3 tháng kể
từ khi xa em, em gọi cho tôi, giọng nói của em làm bao kỷ niệm ào về
cùng một lúc. Tối đó tôi không sao ngủ được, mọi kỷ niệm tuôn trào về.
Tự nhiên tôi nhận ra tôi cần em biết bao nhiêu, tôi nhận ra mình sai
lầm biết chừng nào, rồi thì tôi khóc như chưa bao giờ khóc. Tôi gọi
điện cho em, xin em quay trở lại, xin cho tôi một cơ hội nữa, tôi sẽ
đạp lên tất cả, vượt qua tất cả để thừa nhận tình yêu của mình.
Giờ tôi và em đã là vợ chồng gần 2
năm và đã có một cháu gái 3 tháng tuổi. Thôi thì khỏi nói cũng biết là
để làm được một đám cưới tôi phải khổ chừng nào và chịu áp lực chống
đối khủng khiếp từ gia đình, bạn bè, và cả họ hàng nữa.
Trong thời gian qua, sự nghiệp của
tôi gặt được những kết quả ngoài mong đợi, tôi tạo lập được 3 công ty
về xây dựng và hoạt động rất hiệu quả. Với thời gian, gia đình dần cũng
chấp nhận, nhất là khi có cháu. Người bạn gái đúng chuẩn suýt cưới đã
lập gia đình với một bác sĩ và là bạn thân của tôi, hai chúng tôi
thường email tâm sự với nhau.
Tôi nghĩ ai cũng có quyền nhận được
hạnh phúc. Mà cội rễ của tình yêu đâu có nằm ở những điều kiện vật chất
hay danh giá mà nằm ở sự tương thích, thông hiểu giữa hai tâm
hồn. Tình yêu đủ mạnh để giúp tôi can đảm vượt qua mọi định kiến xã
hội để đến với vợ tôi bây giờ.
Tôi viết những dòng này lúc 2h sáng và bà xã đang ngủ…