Anh gặp cô trong
một bữa tiệc. Cô nổi bật giữa đám đông. Rất nhiều ánh mắt trìu mến và
ngưỡng mộ hướng về phía cô, rất nhiều lời có cánh vây quanh cô. Trong
khi, anh chỉ là một người đàn ông bình thường…
Cuối bữa tiệc, anh ngỏ ý mời cô đi uống cà phê. Cô rất ngạc nhiên, nhưng trước vẻ lịch thiệp của anh, cô nhận lời.
Họ ngồi trong một
quán cà phê nhỏ. Anh, dường như quá căng thẳng, đến chẳng nói được điều
gì. Còn cô, cảm thấy không được thoải mái, đang nghĩ sẽ đề nghị anh đưa
về.
Bất chợt anh gọi người phục vụ: “Làm ơn cho tôi chút muối, tôi muốn dùng cà phê với muối!”. Lời
đề nghị của anh làm mọi người xung quanh chú ý, mọi ánh mắt đổ dồn về
phía anh, ngạc nhiên và giễu cợt. Gương mặt anh chuyển sang màu đỏ. Tuy
thế, khi người phục vụ mang muối tới, anh vẫn dùng muỗng để lấy một
chút muối bỏ vào ly cà phê của mình, và uống.
Cô tò mò hỏi anh: “Vì sao anh lại có sở thích này?”. Anh giải thích:
-
“Khi còn nhỏ, tôi sống gần biển. Tôi rất thích chơi ở biển. Tôi có thể
cảm thấy vị của biển – mặn và đắng, giống như vị cà phê có muối. Giờ
đây, mỗi lần uống cà phê, tôi đều bỏ muối. Tôi thường nhớ về tuổi thơ
của mình, nhớ về quê hương. Tôi rất nhớ quê hương, nhớ cha mẹ tôi, họ
vẫn còn sống ở nơi đó”.
Cô nhìn thấy có
những giọt nước mắt trên gương mặt anh, khi anh đang nói. Cô cảm nhận
rõ sự xúc động từ sâu trong trái tim anh. Một người đàn ông khi phải
thốt ra thành lời tình yêu đối với quê hương, chắc phải là một người
rất yêu thương và có trách nhiệm với gia đình. Rồi cô cũng bắt đầu nói,
về quê nhà xa xôi của cô, về tuổi thơ, về gia đình của cô.
Đó thực sự là một
cuộc trò chuyện xúc động, một bước khởi đầu tốt đẹp trong mối quan hệ
giữa họ. Và họ tiếp tục hẹn hò. Cô tìm thấy ở anh những gì mình từng mơ
ước ở một người đàn ông – một người có đức tính khoan dung, chân tình
và chu đáo. Rồi thì, như một câu chuyện tình đẹp: hoàng tử đã cưới
người đẹp, họ sống với nhau một cuộc sống hạnh phúc. Cám ơn ly cà phê
mặn. Và, mỗi lần pha cà phê cho anh, cô thường bỏ vào chút muối, đúng
như anh đã thích.
Sau 40 năm chung sống, anh đã ra đi, để lại cho cô một bức thư: “Em
yêu, hãy tha thứ cho anh, tha lỗi cho sự dối trá của anh. Đó là lời nói
dối duy nhất mà anh từng nói với em, rằng anh thích cà phê với muối.”
Hãy nhớ lại cái
lần đầu tiên chúng ta cùng nhau đi uống, em đã rất ngạc nhiên khi thấy
anh đòi bỏ muối vào cà phê. Sự thật là anh muốn yêu cầu một chút đường,
nhưng có lẽ do quá bối rối, lại nói thành muối. Ngay lúc đó, anh không
thể thay đổi. Anh không bao giờ nghĩ điều đó lại chính là tác nhân đầu
tiên làm nên mối gắn kết giữa chúng ta.
Nhiều lần, anh
đã cố gắng nhưng vẫn không nói ra được với em, nhưng anh quá sợ, vì anh
đã hứa không bao giờ nói dối em. Giờ đây anh sắp lìa bỏ cuộc sống rồi,
anh không sợ điều gì nữa, và anh phải nói với em một sự thật:
Cà phê pha với
muối không phải là thứ đồ uống anh thích từ khi còn nhỏ như đã từng nói
với em, lần đầu tiên dùng nó, anh đã rất khó chịu. Nhưng, từ khi có em,
anh đã dùng cà phê mặn trong suốt những tháng ngày còn lại của cuộc đời
mình. Và, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc về những gì anh đã làm để
có được em trong cuộc đời này, kể cả việc uống cà phê pha với muối!”.
Nước mắt của cô đã làm nhòe hết bức thư.
Sau này, có người đã hỏi cô: “Vị của cà phê với muối như thế nào?” – “Ngọt” – cô không ngần ngại đáp.